Tags

Lần đầu tiên xem Revolutionary Road đã nghĩ tới một ngày đẹp trời nào đó, sẽ thực sự ngồi xuống lặng yên nghe từng lời thoại một. Tất nhiên khi đó chưa hiểu rõ động lực nào lại thôi thúc April điên cuồng muốn thoát khỏi Revolutionary Hill Estates tới như vậy. Lần đầu tiên đó diễn ra vào một ngày năm 2008.
Một ngày năm 2011, thực sự nhai từng chữ của April, của Frank và cả của John Givings. Và khi mang theo một cái đầu trống rỗng để đón chờ một thước phim như Revolutionary Road, những lời thoại lấp đầy dẫn những chỗ trống đó.
.
April muốn rời khỏi Revolutionary Hill Estates. Quyết liệt thuyết phục Frank những ngày đầu. Tuyệt vọng những ngày cuối.
The hopeless emptiness? Now, you’ve said it. Plenty of people are on to the emptiness, but it takes real guts to see the hopelessness…
- John Givings
Cảm giác một ngày trôi qua giống hệt ngày hôm trước. Bạn tỉnh giấc, ăn bữa sáng, giặt những bộ quần áo bẩn của ngày hôm qua, ăn bữa trưa, rửa chén bát, chuẩn bị cơm chiều, dọn dẹp nhà cửa, chìm vào giấc ngủ đêm cho ngày mai lại tới.
Đó là những ngày trống rỗng và vô nghĩa. Nhất là khi April được Frank chu cấp bằng công việc Frank mơ ước là mình sẽ không-bao-giờ-phải-trải-qua.
Bạn có nhớ April hỏi Frank “Giấc mơ của anh là gì?” Khi đó đã lôi điện thoại ra hỏi một câu y chang như vậy.
Những ngày trống rỗng đó giết chết những khao khát của April. Từ sự cảm kích và ngưỡng mộ dành cho Frank, những ngày tháng trỗng rỗng biến cảm giác của April thành chai cứng. Và chỉ có một cách để thoát khỏi những chai sạn. Thoát khỏi Revolutionary Road. Thoát khỏi cuộc sống hiện tại. Thoát khỏi những ảo tưởng nực cười mà những người xung quanh áp đặt lên gia đình Wheelers. Hay ít nhất, đó là lối thoát mà April nhìn thấy lờ mờ ở cuối đoạn đường tối.
.
Đặc biệt thích đoạn April mặc chiếc áo xanh đó. Chiếc áo đặc biệt đẹp còn tình yêu của họ đặc biệt cháy bỏng. Tình yêu đó nồng nàn hơn khi họ biết những ngày tốt đẹp tuyệt vời sẽ đón chờ họ phía trước. April sẽ tìm việc làm để ủng hộ Frank làm bất kỳ việc gì anh ta yêu thích.
.
Và khi giấc mơ đó không thể diễn ra, cuộc sống trở về như vốn ban đầu trống rỗng tuyệt vọng. Ai sẽ sẵn sàng đón chờ một ngày tuyệt vọng và trống rỗng vào ngày hôm sau?
.
Năm 2009, bạn rời khỏi những trống rỗng, cho tới hôm nay!
Mình khá ấn tượng với phim này. Thích phim này cũng vì một lý do cá nhân là cặp đôi Jack-Rose
Pingback: Lưng chừng của khủng hoảng « . quand j'étais petite fille .