Tags

,

Đêm mùa xuân. Tiết trời se sẽ không còn tiếng gió gào. Mặt trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vừa sáng vừa cao giống như tiết trời chập choạng.

Thấy đêm yên bình. Cả tiếng côn trùng rì rào cũng không có. Giông tố bên trong cũng tắt ngúm.

Nhất là khi tìm lại được cảm giác có một cái gì đó thực để trông chờ vào.

.

Rất nhiều lần thắc mắc họ đã dựa vào cái gì để chờ đợi nhau trong 16 năm.

16 năm lăn lộn giữa thế giới bao la, gặp gỡ biết bao nhiêu nhân vật có tên tuổi. Tâm tư nhất định vẫn chỉ có một mình Tiểu Long Nữ bất di bất dịch.

Tiểu Long Nữ lại càng thần kì. Đúng là vốn đã quen với không khí tịch mịch từ khi còn ở Cổ Mộ, sống một mình nuôi bầy ong cố nhiên không phải chuyện lạ. Nhưng Tiểu Long Nữ đã dựa vào cái gì để tiếp tục sống khi không chắc nổi rằng có ngày mình sẽ thoát được khỏi đáy cốc Tuyệt Tình.

.

Cuối cùng thì đạo lí đó quả thật đơn giản nhưng mình không tin được vào cái đơn giản thuần khiết đến như vậy. Thành ra cố nhiên không hiểu.

.

Ngày hôm nay dạo blog, thấy có một dòng đại thể rằng bản tính dễ yêu thương.

Mình trân trọng những tâm hồn nhạy cảm. Nhạy cảm đến mức dễ phải lòng người ta cũng chẳng hề gì. Chẳng phải cuộc sống cần như thế để dòng chảy được thi vị hay sao?

Bấy lâu mình gói những kí ức đó vào tủ đá, sợ sệt không dám chạm vào vì sợ những ngón tay nhiễm lạnh trở nên bỏng rát.

Nhưng đến khi có một cái gì đó thực để trông chờ vào thì mọi chuyện lại rất khác. Giông tố cũng trở nên hiền hòa hơn. Dòng chảy yên bình và trời đất thấy thật dễ chịu. Khi đó thì có nhạy cảm một chút lại cảm thấy rất tự nhiên như vốn là nó phải như vậy :-)

Advertisement